PHỐ NÚI THU QUA.
Tép nắng còm lả trên lối gió.
Dốc chiều bỏ nhỏ bước chân ai.
iu ấp dấu giày màu cỏ loang phai.
Thở dài, héo gót sen tháng 9.
Ghế đá chơ vơ cọng buồn rơi xao xuyến,
Thì thào, lưu luyến gọi thầm tên.
Nuối tiếc! Ngỡ ngàng! Thương! Mến! Nhớ! Quên!...
Đông đã đang nhiên kê thềm lót lá.
Gió xoạc mồm đành hanh day vách đá.
Phố vật mình lạnh giá phía bờ đêm.
Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014
Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013
CẢM XÚC
CUỐI ĐÔNG.
Chiều nay,
Cánh mỏng
như sương,
Hơn hớn
nắng về vương trên ngồng cải.
Xuân lả lơi
mơn cành xoan trần trụi.
Cuối con
đường lầm lụi Đông qua.
Co ro giọt
buồn đọng mắt lá đa.
Gió hẩy
sương sa ướt nắng.
Tím mong
manh hoàng hôn nhòa ngõ vắng.
Cau ôm
buồng đứng lặng tiễn mo rơi.
Tết nhân
gian Xuân đến Đông rời.
Quy luật
muôn đời gió, mưa, lạnh, nóng…
Chiu chắt ủ
mầm cho sự sống.
Nguyện dâng
đời chẳng ước mộng tri ân.
Gom ngọt
ngào nhường tặng mùa xuân
Rồi ra đi trong âm thầm lặng lẽ.
Rồi ra đi trong âm thầm lặng lẽ.
Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013
ĐỒNG VỌNG.
Mới chớm hè màu nắng đã xa xôi
Em thẫn thờ nhặt cánh hoa rụng sớm
Gốc phượng già nép bóng mình im lặng
Nếp gấp hằn trên khóe thời gian.
Tiếng trống bồi hồi vọng chốn không tên
Lật dấu chân lội ngược bờ kí ức
Nỗi nhớ nhung nhuộm góc chiều tím biếc
Lá rụng xoay tròn nuối tiếc cành cong.
Ươn ướt nụ cười ngày mới thi xong
Run run vòng tay ôm hờ vai rạo rực
Nụ hôn đầu thẹn thùng qua ánh mắt
Hạ mủi lòng đau vệt cắt chia xa.
Tuổi học trò vừa đó đã đi qua
Mấy mươi năm nhớ trường xưa về lại
Ghế đá không anh rộng hơn ngày ấy
Ve giận hờn khóc ướt bấy trang thư.
Đong nắng vàng trời đổ sang mưa
Bàng xòe ô đứng che vào khoảng trống
Em nghe tim mình lạc vào đồng vọng
Tiếng cuốc khàn gọi bạn phía mờ xa..
Mới chớm hè màu nắng đã xa xôi
Em thẫn thờ nhặt cánh hoa rụng sớm
Gốc phượng già nép bóng mình im lặng
Nếp gấp hằn trên khóe thời gian.
Tiếng trống bồi hồi vọng chốn không tên
Lật dấu chân lội ngược bờ kí ức
Nỗi nhớ nhung nhuộm góc chiều tím biếc
Lá rụng xoay tròn nuối tiếc cành cong.
Ươn ướt nụ cười ngày mới thi xong
Run run vòng tay ôm hờ vai rạo rực
Nụ hôn đầu thẹn thùng qua ánh mắt
Hạ mủi lòng đau vệt cắt chia xa.
Tuổi học trò vừa đó đã đi qua
Mấy mươi năm nhớ trường xưa về lại
Ghế đá không anh rộng hơn ngày ấy
Ve giận hờn khóc ướt bấy trang thư.
Đong nắng vàng trời đổ sang mưa
Bàng xòe ô đứng che vào khoảng trống
Em nghe tim mình lạc vào đồng vọng
Tiếng cuốc khàn gọi bạn phía mờ xa..
Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013
TRẬN MƯA MÙA HẠ
Thình lình trời nổi cáu,
Chớp vằn mắt, dọc ngang.
Sấm lớn tiếng, rền vang.
Mây đen dàn thế trận.
Cơn cuồng phong cả giận.
Cát bụi mịt mù bay.
Hàng cột điện tung dây.
Cây gồng mình chống đỡ.
"Lô cốt" đành chịu vỡ ,
Kiến dàn quân xin hàng.
Chó trốn biệt gậm giường.
Mèo giật mình ngơ ngác.
Mưa tấn công ào ạt.
Đất phả khói nồng cay.
Vèo! vèo... đạn bạc bay.
Sân sôi như chảo nước.
Bé đòi: "Che bể trước".
Sợ cá con bươu đầu.
"Cụ cóc" ra gốc cau
Thẳng lưng đo mực nước
Rồi nghiến răng kèn kẹt.
Trời vội vàng thu quân.
Gió rút lẹ bàn chân.
Sấm lùi vào tĩnh lặng.
Mây thay màu áo trắng.
Đất trời bừng sáng trong.
Thình lình trời nổi cáu,
Chớp vằn mắt, dọc ngang.
Sấm lớn tiếng, rền vang.
Mây đen dàn thế trận.
Cơn cuồng phong cả giận.
Cát bụi mịt mù bay.
Hàng cột điện tung dây.
Cây gồng mình chống đỡ.
"Lô cốt" đành chịu vỡ ,
Kiến dàn quân xin hàng.
Chó trốn biệt gậm giường.
Mèo giật mình ngơ ngác.
Mưa tấn công ào ạt.
Đất phả khói nồng cay.
Vèo! vèo... đạn bạc bay.
Sân sôi như chảo nước.
Bé đòi: "Che bể trước".
Sợ cá con bươu đầu.
"Cụ cóc" ra gốc cau
Thẳng lưng đo mực nước
Rồi nghiến răng kèn kẹt.
Trời vội vàng thu quân.
Gió rút lẹ bàn chân.
Sấm lùi vào tĩnh lặng.
Mây thay màu áo trắng.
Đất trời bừng sáng trong.
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013
Bông sen lạc mùa
Màng sương giăng ngọn cỏ may,
Gió vun cái lạnh rấp dày lối cong.
Mười ngày chín tháng chờ mong
Đời sinh một mụn sen hồng sớm mai.
Lạc mùa bợt sắc đông phai
Nhỏ nhoi níu nhịp võng gai lớn dần
Bao lời ru rín ân cần
Mỏi trang cổ tích, mòn vần ca dao.
Dịu hiền gợi nét thanh tao
Gót thơm chưa chọn bến nào ấp iu.
Tơ lòng se, bện, chắt chiu
Ước duyên nắng dệt, mưa thêu sợi hồng.
Trời lòe nắng quái trên đồng
Cánh hoa chở nhụy sang dòng đưa xuôi
Tạt lầm bến chợ xa xôi
Lá trầu sao bạc như vôi? ai ngờ!
Nổi nênh dù có bến bờ
Lấm rều, rong chẳng lu mờ sắc hương
Tảo tần giũ gió, gợt sương
Đón xuân sang lại gợn thương đông tàn.
Đã qua mấy đận cơ hàn
Lạc mùa sen chẳng nỡ than trách đời.
Đón xuân sang lại gợn thương đông tàn.
Đã qua mấy đận cơ hàn
Lạc mùa sen chẳng nỡ than trách đời.
Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013
THƠ XƯỚNG - HỌA
XUÂN QUÊ HƯƠNG
Bài xướng
XUÂN QUÊ HƯƠNG
Bài xướng
Từ phương xa tôi về thăm chốn cũ
Nơi quê nhà chào đón nụ cười duyên
Khi xa quê tôi thường xuyên ấp ủ
Cùng người thân vui quần tụ đoàn viên
Đào mai cúc cùng thủy tiên rực rỡ
Thắm trong vườn hoa đua nở đầu xuân
Ong bướm lượn cánh ngọc lan hé mở
Tỏa hương thơm dịu hít thở vườn sân
Hương bánh trưng quyện khói trầm nghi ngút
Chuông thánh đường ngân cao vút trời xanh
Thời khắc giao thừa qua nhanh giây phút
Thoáng bồi hồi mắt lệ chút long lanh
Bùi Thảo
----------------------------------
Bài họa
Men rượu tết hồng môi xinh quyến rũ
Trai gái tưng bừng điệu vũ giao duyên
Đường lát gạch thênh thang trên lối cũ
Người dân sớm chiều vui thú điền viên
Tươi mái ngói nắng bừng lên rạng rỡ
Gió ấm nồng thơm hơi thở mùa xuân
Yêu biết mấy tiếng trong ngần trẻ nhỏ
Ríu rít nô đùa rộn ngõ vang sân
Tiếng sáo ơi hãy vang ngân thêm chút
Cho én về bay cao vút trời xanh
Quê hương tôi như bức tranh khai bút
Mỗi ánh nhìn ngời hạnh phúc long lanh
Đào Liên
Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013
BỐN MÙA
Bài họa
Trinh nguyên nắng dãi trên rừng cọ
Mặt hố phẳng gợn chút mờ sương
Cánh én chao nghiêng vờn trong gió
Rực rỡ mai đào ngát thơm hương.
.
Ve kêu giục phượng bừng lửa đỏ
Đồng sau mùa gặt rạ còn trơ
Bên chùa sen nở, dồn tiếng mõ
Rực nắng, trời quang, bướm lượn lờ
Úa cả rừng cây, nắng hoe vàng
Mặt hồ e ấp ẩn chiều sương
Phảng phất hương rừng đưa man mác
Se se gió lạnh đã lùa sang
Bãi cỏ, ngọn cây tuyết trắng đồng
Mặt hồ băng lạnh khói dày xông
Thôn quê bếp lửa hồng vương khói
Ngút ngàn thông đứng dưới trời giông
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)